28 ngày du lịch 'bụi' một mình khắp Ấn Độ

21-06-2021

Ấn Độ là một đất nước mà khi nhắc đến đều ít nhiều làm chùn bước chân những người ưa khám phá. Một đất nước được gọi bằng nhiều cái tên đáng sợ: xứ sở của dịch bệnh, xứ sở của đói nghèo, nơi ô nhiễm và bất bình đẳng nhất thế giới... Thế nhưng, đó có phải là tất cả những gì về Ấn Độ? Nỗi băn khoăn cùng tò mò đã thôi thúc Bùi Việt Hà, sinh năm 1985 hiện sống ở TP HCM, thực hiện một chuyến đi liều lĩnh đến với nơi đầy rẫy định kiến này.

Một xứ sở "không như lời đồn"!

Mùa hè năm 2019, tại sân bay Tân Sơn Nhất (TP HCM), với hành trang là hai chiếc ba lô nặng gần 40 kg, một mình - Hà bắt đầu hành trình phiêu lưu Ấn Độ trong 28 ngày. Theo kế hoạch, cô sẽ du lịch từ miền Bắc xuống miền Trung vì con người Bắc Ấn thường hiền hòa, thân thiện, sẽ giúp cô đỡ "sốc văn hóa" trong những ngày đầu của chuyến hành trình một mình này.

Như đóa xương rồng trên cát, Hà liều lĩnh, gan góc, quyết tâm một mình đến Ấn Độ.

Sau 3 tiếng xuất phát, Hà quá cảnh tại sân bay Changi (Singapore) và đặt chân đến thành phố Amritsar (Ấn Độ) vào lúc 18h. Tổng thời gian của hai chặng bay là 14 tiếng. Amritsar thuộc bang Punjab, tọa lạc phía tây bắc Ấn Độ. Việc đầu tiên Hà làm khi đến đây là đổi tiền và mua sim nội địa để thuận tiện cho việc xem bản đồ, đặt xe, tìm kiếm thông tin... Tiếng Anh là ngôn ngữ cô dùng giao tiếp với mọi người.

Đến với Amritsar, Hà đã có trải nghiệm đầu tiên đầy thú vị tại chốt cửa khẩu Wagah ở biên giới Ấn Độ - Pakistan, nơi mà cô gọi vui là "cửa khẩu hài hước và kỳ lạ nhất thế giới". Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh những bốt canh gác, những trạm kiểm soát nghiêm ngặt vẫn thường thấy, ngay tại bang Punjab, đường biên giới đầy căng thẳng giữa hai nước lại trở thành "sân khấu" với màn trình diễn đẹp mắt của lính gác cộng hưởng trong tiếng nhạc, tiếng hò reo cổ vũ của người dân hai bờ Wagah. Mọi người còn cùng nhau đổ xuống sân nhảy múa. Màu áo, màu khăn rực rỡ hòa vào nhau như những đóa hoa bừng nở, tạo thành một cảnh tượng khó quên trong lòng cô gái Việt. Buổi lễ hạ cờ ở Wagah diễn ra vào mỗi buổi chiều trước khi mặt trời lặn, là dịp người Ấn thể hiện lòng yêu nước và lòng tự hào dân tộc.

Hà cũng không quên ghé thăm Đền Vàng linh thiêng của những người đạo Sikh, sẵn tiện... "ăn chực" tại bếp ăn miễn phí lớn nhất thế giới nằm trong khuôn viên đền. Vào những ngày cao điểm, nơi đây có thể cung cấp đến 40.000 suất ăn miễn phí mỗi ngày. Khách du lịch cũng có thể trải nghiệm làm sewa (tình nguyện viên) phụ giúp sản xuất những phần ăn. Tò mò, Hà đã tiến vào bếp thử xin làm sewa nhưng thay vì đưa cho cô nàng công cụ để bắt tay vào việc thì những người ở đây lại tặng Hà bánh và một nụ cười.

"Mình đã có cảm giác vô cùng bình yên khi ở đền, mọi người đều tử tế và tốt bụng. Có rất nhiều người khi thấy mình là người nước ngoài liền vui vẻ bắt chuyện. Những đứa trẻ thì đến xin chụp hình và còn mời mình về nhà dùng trà nữa. Tiếc là mình không còn đủ thời gian vì phải chuẩn bị lên đường đến thành phố kế tiếp", Hà nói. Cô nàng cũng tranh thủ dạo bộ qua những con đường di sản ở Amritsar trước khi tạm biệt thành phố hiền hòa này.

Điểm đến tiếp theo của cô chính là thủ đô New Delhi của Ấn Độ. Tại đây, Hà đã có dịp hội ngộ cùng người bạn cũ Lê Tú, hiện sống và làm việc tại Delhi. Trong ba ngày ở nơi này, cả hai cùng nhau trải nghiệm ẩm thực địa phương và khám phá các khu mua sắm dành cho giới nhà giàu như chợ Khan, Trung tâm Thương mại Tài chính Connaught Place cho đến những ngôi chợ bình dân hơn như Janpath, Chandni Chowk. Hà và Tú cũng lần lượt ghé qua Cổng Ấn Độ (India Gate), viếng thăm lăng mộ Humayun, một tuyệt tác kiến trúc theo phong cách Ba Tư và ngắm hoàng hôn tại Pháo Đài Đỏ (Red Fort), nơi cư ngụ chính của các Hoàng đế Mughal trong gần 200 năm.

Vỏn vẹn năm ngày ngắn ngủi ở hai thành phố đã vẽ nên trong lòng Hà một Ấn Độ rất khác. Một Ấn Độ "không như lời đồn", với con người thân thiện, cảnh quan xinh đẹp và nền văn hóa đa dạng, củng cố niềm tin cho cô gái Việt Nam bước tiếp những bước chân kiêu ngạo và dạn dĩ trên hành trình chinh phục vùng đất còn nhiều bí ẩn này.

Những trải nghiệm ngoạn mục để đời

Nghe Hà chia sẻ về hành trình "Ấn Độ 28 ngày phiêu lưu ký" của mình, tôi không ngăn được suy nghĩ nếu đem những điều mà cô đã nghe, đã thấy, đã cảm nhận viết thành một quyển sách, hẳn quyển sách ấy sẽ đầy màu sắc và tuyệt vời hơn bất cứ giấc mơ nào. Nhưng tôi khá chắc dù là giấy mực, ảnh chụp hay những thước phim đều không đủ lột tả trọn vẹn chuyến hành trình có thể nói là... ngoạn mục và đầy ấn tượng của cô gái này.

Từ vùng tây bắc sang đông bắc, Hà in dấu chân mình trên những con đường của thành phố Shimla ở độ cao 2.000 m, nơi được ví von như "ngôi làng châu Âu cổ xưa giữa núi rừng". Du hành trên tuyến đường sắt di sản thế giới Kalka - Shimla, Hà như thu vào tầm mắt khung cảnh hùng vĩ của vùng đồi núi và những tòa kiến trúc bao phủ trong tuyết trắng, lấp lánh như thể sắp tan chảy dưới ánh mặt trời.

Từ Shimla, Hà đi lên vùng núi cao phủ tuyết quanh năm ở thung lũng Spiti, nơi sở hữu những kỷ lục Guinness thế giới đầy thú vị. Để đến được nơi này, cô gái sinh năm 1985 phải đi qua một trong những cung đường nguy hiểm bậc nhất thế giới, chốn không dành cho những tài xế non tay. Xe lăn bánh mở ra một khung cảnh nơi đất gần trời, một bên là vách núi cao sừng sững, một bên là vực sâu với dòng sông Spiti cuồn cuộn chảy xiết. Đường rất hẹp chỉ đủ chỗ cho một làn xe, nhiều đoạn xe chạy sát mép vực mà Hà tưởng chừng như "sai một ly thôi thì cả người lẫn xe tải sẽ rơi xuống dòng sông bên dưới". Đến khi xe lên 3.000 m thì bên đường hoàn toàn không một bóng cây, không một dấu hiệu của con người ngoại trừ những cung đường ngoằn ngoèo cắt ngang qua núi. Hà thậm chí đã gặp hội chứng sốc độ cao, bị khó thở và nhức đầu nhưng tất cả đều không thể ngăn cản cô gái liều lĩnh này chinh phục những kỳ quan ở độ cao gần 4.500 m của Spiti.